Nguyễn Lan
Anh biết
em từ bục giảng bài
Cửa sổ mở
song song hai lớp học
Tán lá
bàng che râm ánh mắt
Những lần
hai đứa nhìn nhau.
Bài giảng
của anh thêm nặng thêm sâu
Từ khi em
về giảng bài bên đó
Ngày chủ
nhật trở thành ngày nhớ
Tiết giảng
cuối cùng anh cứ ước dài hơn.
Học viên
của anh: bộ đội Việt Nam
Học viên
của em: bộ đội người nước bạn
Những cái
tên Xom Pâu, Chum Nát
Lọt sang
anh khi em gọi trả bài.
Đời lính
bọn anh gian khổ đã nhiều
Nên càng
thương những cô gái lính
Nên cứ ước
tán lá bàng che nắng
Nghiêng
phần nhiều bên ấy cho em...
Đăng bởi Quang Hưng (nguồn Tập thơ “Nửa sau những tín hiệu”. Trường Sĩ quan CH-KT Thông tin – Hội Văn học Nghệ thuật tỉnh Khánh Hòa 1996)
0 comments:
Đăng nhận xét