14.7.26

Tiếng gà trên trọng điểm

Quang Chuyền

Vách đá vát hình hàm ếch

Thành một mái nhà không cần lá lợp

Bom cày trước mặt, bom quật sau lưng

Giường kê trên đá, không lo bom rung

 

Sớm tối đi, về theo mạch dây thông

Một tổ ba người, một gia đình nhỏ

Một vườn rau xanh rực trên đất đỏ

Một chiếc chuồng gà xếp đá xinh xinh

 

Bồi hồi trời trọng điểm lúc sang canh

Tiếng gà gáy nói gì cùng im lặng?

Con gà trống ri hay nhầm trăng với nắng

Con gà Đông Cảo điểm giờ không sai...

 

Tiếng quê hương nồng ấm trời mai

Giọng bổng, giọng trầm vỗ vào giấc ngủ

Rút ngắn lại bao nhiều cách trở

Anh chiến sĩ ngỡ nằm trong mái rạ, bờ tre

 

Đêm đi chữa dây biết định hướng tìm về

Yêu quá giọng trầm chú gà Đông Cảo

Giữa hai đợt bom con gà ri lại dạo

Bản nhạc rộn ràng xua tan khói bom

 

Bếp lửa cơm sôi, tiếng gà chiều hôm

Sẻ nửa bát cơm, chia ba khoanh sắn luộc

Ba đứa, ba tấm lòng, tiếng gà ràng buộc

Đêm lạnh rừng lòng vẫn ấm cho nhau...

Đường dây vi vu về nơi đâu

Vọng tiếng dây đi có tiếng gà nao nức

Đừng nghĩ nơi đây chỉ có tiếng bom không dứt

Râm ran năm tháng tiếng gà

 

Những ai đi gần, những ai đi xa

Lòng có rưng rưng nghe tiếng gà trọng điểm

Ôi tiếng gà vọng vào sâu thẳm

Lọc xanh khoảng trời mỗi buổi mai lên...

1970

Đăng bởi Quang Hưng (nguồn “Tín hiệu văn hóa – Tín hiệu tiến công”. NXB Công an nhân dân 2005)

0 comments:

Đăng nhận xét