Nguyễn Đức Chi
Bàn chân
vượt mấy suối
Từ ấy tới
hôm nay
Thuộc
thêm bao tên núi
Và đạp mấy
đèo mây
Trên Trường
Sơn thảm lá đan dày
Vui náo nức
những ngày đánh Mỹ.
"Ôi
Tổ quốc giang sơn hùng vĩ"
Đẹp biết
bao chiến sĩ dây trần
Heo hút rừng
sâu vọng tiếng hổ gầm
Vượn hót
quanh năm, suối cao tiếng hát
Đây xứ sở
của ruồi vàng muỗi vắt
Mây nhởn
nhơ lả lướt dưới chân người
Văng vẳng
gần xa tiếng nói tiếng cười
Cô gái
nào yêu đời thế nhỉ
Đêm mênh
mông sao em không nghỉ
Và đi đâu
như thể lên đèo
Có phải
em cô gái ban chiều
Thoăn thoắt
xới rau, thẳng rìu chặt gỗ
Không được
lên ngàn mắt em hoe đỏ
Giận dỗi
ai mà bỏ cả bữa cơm
Hiểu lắm
ngày qua biết mấy khó khăn
Tay trắng
dựng lên từng căn nhà ấm
Từng cỗ
máy vượt núi cao dốc đứng
Luyện hôm
nay chân cứng đá mềm
Em lên
hang soi sáng ngọn đèn
Bàn tay
nhỏ nối liền mạch máu
Đỉnh non
cao pháo đài chiến đấu
Trái tim
em nung nấu căm thù
Rẽ lá rừng
xua áng mây mù
Theo hút
đường dây từng giờ ra tiền tuyến
Chiến sĩ
thông tin xiết bao trìu mến
Xa nhau rồi
lưu luyến lắm anh ơi
Nhớ buổi
cùng nhau lên đèo Anh Trỗi
Mỗi đỉnh
cao của tổ 7 tổ 5
Ai xếp đá
cho đường dây đi mãi
Ai đuổi
voi dưới ánh trăng rằm
Ai bảo
nơi đây cuộc sống âm thầm
Xa xóm xa
thôn muôn phần hưu quạnh
Dù nắng
cháy lưng hay đêm đông giá lạnh
Đời vẫn
xanh tươi khi mưa tạnh mây tan
Tôi về
đèo Thế lên Nậm Nang
Sim chín
tiễn đưa về thăm eo Lập Cập
Đá cục,
đá hòn quây trò cây cột
Đá tạo
nên eo mới thật ly kỳ.
Nghe
quanh năm gió thổi rầm rì
Tiếng
sóng biển vỗ về từng đợt
Sông
Thanh Lạng nước đỏ ngàu tung bọt
Ai kéo
dây ai vượt lũ trào.
Ai loang
đỏ máu đào
Vẫn lao
vào dựng cột
Coi đường
dây như ruột
Tim còn đập
còn đi.
Sóng gió
với gian nguy
Ta sợ chi
giặc Mỹ
Máy vô
vàn yêu quý
Ai lấy
thân đậy nắp chiến hào.
Thông tin
như mạch máu đào
Dây không
thông suốt ta nào yên tâm
Quản chi
ghềnh thác đạn bom
Còn hơi
thở, giữ dây thông chiến trường.
Đăng bởi Quang Hưng (nguồn “Những chặng đường tín hiệu” NXB QĐND 2005)
0 comments:
Đăng nhận xét