Cố Cục trưởng Hoàng Đạo Thúy
Chiến sĩ thông tin thường xuyên có tinh thần
"liên lạc tích cực", là tinh thần chung của ngành. Khai sinh muộn,
nhưng lớn nhanh, ngành binh đã góp được một phần vào thắng lợi chung của quân đội,
của cách mạng. Đó là cái vinh dự của ngành.
Nhưng có những chuyện mà anh em ta vẫn cần nhắc nhau
mãi, để nhớ mãi.
Trận Chùa Cao, nghiên cứu địa hình không kỹ, lúc ra
dây, thì thiếu hẳn hai cây số. Về lấy không kịp nữa. Do đó mà việc chỉ huy
không được thông suốt. Chúng ta có trách nhiệm trong sự tổn thiệt chung.
Trận làng Mít, chiến dịch Hoà Bình, đồng chí cán bộ thông
tin đi nhận lệnh. Đồng chí Tham mưu vội vàng, chỉ nói gọn thon lỏn: - "Đem
ba cây số dây, ba cái máy, sang sông!" - Một bên không nói thêm, một bên
không hỏi thêm. Mà nào có phải chỉ là việc của hai người thôi đâu. Đến lúc đặt
dây, thiếu ngay một cây số. GM4 của địch đi qua, ta không báo cho nhau được kịp
thời. Nó thoát. Và ngay sau đó, nó xuống càn ở Thái Bình, giết hại bao nhiêu đồng
bào ta.
Bố trí đánh cầu Sắt, không nghiên cứu trước. Đến lúc đặt,
chụm tất cả các dây vào một đường. Đại bác bắn trúng, không còn biết đôi nào đi
với đôi nào, nối loạn xạ, không làm sao chỉ huy được nữa, không hoàn thành được
nhiệm vụ chiến đấu.
Đánh đồi Độc Lập, nối với hậu phương, chỉ có một đôi dây,
mà không đem phương tiện khác đi theo. Đến lúc dây đứt, suýt chết. May mà có
đơn vị khác, có đường gọi ngang đến được. Ấy thế đấy! Không nắm được vững nguyên
tắc thì khốn đốn; không những khốn đốn cho bản thân chúng ta thôi, mà còn tổn
thất cho cách mạng. Nắm thật vững nguyên tắc, thì trong khó khăn, vẫn còn có
cách giải quyết được. Nhất là giữ vững truyền thống của ngành, truyền thống
đoàn kết trong binh chủng và với tất cả các binh chủng, quân chủng khác. Thiếu
đoàn kết là khuyết điểm nặng nhất, đối với người thông tin.
Ở Điện Biên, một đơn vị, gọi pháo bắn, lần nào cũng cứ
dùng câu "cho tôi mấy quả mướp". Tưởng là không sao. Những đến hôm địch
ra hàng, chúng nó khoe:
- Chúng em hễ thấy các anh gọi "mướp mướp" là
chúng em xuống hầm. Thế hoá mới sống được đến ngày nay.
Lười hay sơ suất! Nhưng thông tin của đơn vị ấy đã ủng
hộ cho giặc sống, đã làm trái ngược với nhiệm vụ của binh chủng bạn, làm cho
pháo binh ta mất tác dụng, kéo dài cuộc chiến đấu, tăng thêm thương vong cho
ta.
Đau đớn và tai hại hơn nữa! Cũng ở Điện Biên, ở một đơn
vị khác, tiếng mật bộ đàm thường chỉ nên có độ hai mươi chữ, mà lại phải thay
luôn, thế mà quy định đến hơn trăm chữ, lại bảo thủ, dùng suốt chiến dịch, chỉ
thị quy định không chấp hành. Chỉ nhìn ưu điểm của vô tuyến điện, không thấy
cái nhược điểm tác hại của nó. Trong trận đồi C, đánh gay quá! Mỗi lần xung
kích ta lên, là bị pháo địch dập, phải lùi, phải thương vong. Đến phải trả một
giá xương máu đắt, mới chiếm được vị trí. Sau, cũng đến lúc địch ra hàng, ta mới
bắt được trong tài liệu của nó, các bản dịch của những mật điện của đơn vị ta,
dặn bộ đội rằng pháo chuẩn bị ngớt, là xung kích phải lập tức tiến vào đột phá
khẩu. Nó dịch đúng, và lại lệnh cho bộ đội nó là: Pháo ta ngừng, thì lập tức bắn
dồn dập vào đột phá khẩu. Thảo nào mà mỗi lần, xung kích ta vào, là bị thương
vong. Ai chịu trách nhiệm trong nỗi thương vong này?
Hai bên đường số 6, hai đơn vị ta chờ sẵn, hễ địch đi qua,
là hai bên phối hợp đánh. Phối hợp thì phải có thông tin. Hai đơn vị cứ hì hục
đặt đường dây bí mật. Liên tiếp bao nhiêu hôm đường dây bị địch phá, mà cũng cứ
liên tiếp bao nhiêu hôm, ta cứ đặt lại, để lại bị phá nữa. Trong khi ấy thì địch
cứ đi lại, nếu mà ta không máy móc bám lấy khí tài chủ nghĩa, kỹ thuật chủ nghĩa,
mà chỉ phất một lá cờ hay phất một cành cây trên nền trời, địch cũng đã khốn đốn
rồi.
Thả cho địch chạy ở làng Mít, thả cho địch đi ở đường số
6, trách nhiệm của chúng ta thế nào?
Đang lúc chiến dịch dồn dập, để đội chuyển đạt đóng ngay
ở một làng chơ vơ gần đường, gần chợ, lại còn không giữ được kỷ luật đi lại.
Trung tâm thông tin là nơi cơ mật mà không canh phòng nghiêm cẩn, để người lạ lọt
vào. Những đồng chí nằm lại trên cánh đồng Vô Hốt, những đồng chí nằm lại ở khu
đồi xung quanh Rịa, nhắn nhủ gì với chúng ta?
Những thắng lợi làm cho chúng ta sung sướng. Chúng ta
nhớ mãi để mà phát huy, để thu được những thắng lợi to hơn nữa. Nhưng với những
thất bại, chúng ta có nhiệm vụ đối với cách mạng, đối với các đồng chí đã hy
sinh, phải nhớ kỹ, để mà thấm thía, mà tránh cho kỳ được sau này.
Đăng bởi Quang Hưng (nguồn “Báo cáo, liên lạc vững” – NXB QĐND)
0 comments:
Đăng nhận xét