31.7.25

Đồng chí bộ đàm anh hùng

Cố Cục trưởng Hoàng Đạo Thúy

Không rõ đồi ấy tên là gì. Trong chiến dịch Điện Biên, bộ đội gọi nó là đồi A1. Giặc giữ được A1 thì vững được thế thủ. Ta mà lấy được A1, thì khống chế được cả thung lũng Điện Biên. Vì thế giặc cố sống cố chết giữ A1, nhưng ta nhất định lấy A1. Tinh thần chiến đấu anh dũng của các chiến sĩ ta trên đồi A1 làm cho cái tên A1 được ghi vào lịch sử quân đội và vào lịch sử dân tộc Việt Nam.

Từ đêm hôm trước, anh Mùi, tiểu đội trưởng điện thanh, tức là bộ đàm vô tuyến điện, đã liên tục chiến đấu ở phía Nam Mường Thanh. Anh đã mệt lắm rồi.

Quân ta từ bãi bằng tiến công lên đồi A1, mở được đột phá khẩu. Một đại đội đã xung phong vào và đang đánh các lô cốt trong tung thâm. Chúng nó thấy nguy đến nơi, bao nhiêu miệng pháo của Mường Thanh và Hồng Cúm nhả cả đạn vào đột phá khẩu. Rào dây thép gai dày hơn năm mươi thước, con đường đột phá của ta mở được rộng tám thước. Tám thước bề ngang, mà nó trút bao nhiêu đạn đại bác vào. Dây điện thoại, dù đã chôn, cũng chịu làm sao được.

Các chiến sĩ điện thoại leo vào nối dây. Phải nối lấy được, thì mới nắm được tình hình bên trong, mà chỉ huy chiến đấu. Một người, rồi hai người, rồi đến người thứ sáu hy sinh. Người thứ bảy đã bước ra, nhưng Trung đoàn trưởng Hùng Sinh giữ lại. Anh em không chùn chân, nhưng không thể để anh em hy sinh như thế được.

Lệnh gọi đồng chí Mùi từ bờ Nậm Rốm về.

Trước đột phá khẩu nhìn mà rợn. Đường dốc ngược, bom đạn đào như dao khoét vào thịt, đỏ đòng đọc. Đứng trong hào thử giơ cái mũ lên, mũ bị đạn ngay. Ác liệt thật. Nhưng Mùi nghĩ rằng: chậm một phút thì một phút Ban chỉ huy không nắm được tình hình, một phút các đồng chí trong kia chờ đợi để báo cáo. Phải vào, mà phải vào đến nơi. Phải trả thù cho sáu đồng chí điện thoại.

Động viên đồng chí phụ máy, bảo phải làm đúng như mình, Mùi bắt đầu bò vào, cố dùng hết các kinh nghiệm các trận chiến đấu trước, tụt vào một hố, thoăn thoắt chuyển sang hố khác, mặc kệ cho đất đá tốc lên, chỉ ôm gọn cái máy vào lòng. Ngoài đạn đại bác còn có các đại liên bắn cản. Phải chơi hú tim với chúng nó; mỗi lúc nhân được khi nó quét khỏi chỗ mình, là vượt thật nhanh, rồi lại nằm sấp xuống, vừa lúc nó bắn vèo vèo trên cổ. Cuối cùng qua được đột phá khẩu, vào đến đường hào, thì vừa kiệt sức, ngã quay ra.

Tỉnh dậy, hai anh em lần đến chỗ đại đội đang đánh.

Tin điện thanh đã đến, làm cho những người còn sống phấn khởi.

Lập tức Mùi dóng máy, gọi pháo:

- A lô, a lô, i tờ đây! Yêu cầu tiếp tế cho cửa hàng 30.

Cũng lập tức, từ phía đông và phía bắc, pháo ta rót vào bọn địch đang tiếp viện cho A1.

Nhưng ngớt đợt pháo, chúng nó lại lên; một mặt lên, một mặt tập trung hoả lực bắn chặn cửa vào đồn. Đơn vị xung kích đánh đã từ sáng rồi, liên lạc đứt, không sao phối hợp được với pháo. Giờ thì liên lạc vững, nhưng lực lượng không còn bao nhiêu. Bị đẩy xuống sân dưới, lại đánh thốc lên. Lên rồi, lại bị dồn xuống. Cứ tranh nhau từng hầm, từng đoạn hào, từng mảnh đất một. Chúng nó chết nhiều rồi, nhưng biết rằng không lên nữa thì chết cả, nên sĩ quan thúc súng lục đằng sau, những đơn vị mạnh nhất của nó nối tiếp nhau đến, từ các đường hầm bò vào.

Mùi vẫn ngó đầu đằng sau các đống gạch, thấy địch tập trung chỗ nào, là gọi pháo diệt.

Nhưng đã đến lúc, còn có bảy đồng chí bộ binh kể cả hai chuyển đạt, phần lớn bị thương tích cả rồi, không còn một cấp chỉ huy nào nữa. Chỉ còn một đoạn hào, một lô cốt, mà giặc lại đứng ngay trên đỉnh đầu rồi. Mùi chỉ cho pháo bắn loạt nữa, rồi vào lô cốt, bảo các thương binh:

- Bây giờ không còn ai chỉ huy cả. Nếu các đồng chí đồng ý, thì tôi nhận nhiệm vụ chỉ huy trận địa này.

Đi nhặt nhạnh súng và lựu đạn, Mùi trao cho anh em, bố trí người còn sức ở ngoài, người kiệt sức ở cửa hầm, rồi đeo máy ra quan sát và chỉ huy chiến đấu.

Địch cũng biết rằng phạm vi của ta không còn bao nhiêu, nó sắp đặt một đợt tiến công dữ dội, có xe tăng bò lên trước. Tăng đã đến chỗ cái quán bán cà phê cũ.

Mùi gọi:

- A lô, a lô, có con bò nó húc vào quán cà phê đấy!

Xe tăng ăn đạn, hộc khói ra.

Mùi lại chỉ từng chỗ, bắn cho bọn tiến công tơi bời. Rồi lại dùng "tiếng mật" báo cáo tình hình cụ thể với Bộ tư lệnh.

*

Bộ tư lệnh nhận được điện rành mạch từng chữ, không có một điểm sai sót nào. Quái! Tình hình như vậy mà Mùi lại nhớ vanh vách được thế ư! Hay là đã bị địch bắt rồi, mà nó bắt nói lừa ta chăng. Phải thử xem:

- Đồng chí Chu, đồng chí Chu, lệnh cho đồng chí rút với máy!

Mùi trợn. Ở nhà ngờ mình chăng? Anh chỉ còn biết cương quyết trả lời:

- Tôi xin cùng với các thương binh giữ trận địa tới cùng, tôi chắc chắn với đồng chí như vậy!

Địch lại tiếp tục lên. Mùi vừa chỉ cho pháo bắn, vừa di chuyển, ném lựu đạn chỗ này, bắn mấy băng chỗ kia, làm như ta còn giữ trận địa rộng lắm ấy.

Số thương binh đã hy sinh thêm mấy đồng chí nữa, cả đồng chí Đức, phụ máy của Mùi...

Tính ra, thì một ngày ở Nậm Rốm, còn trên đồi A1 này đã ba ngày bốn đêm rồi. Đánh các đợt tiến công của địch, không còn nhớ là mấy lần nữa. Chỉ biết là trên mặt đất, xác địch đặc hơn trước nhiều, mùi thối đã nặng. Chưa ăn miếng cơm nào, nhưng ác nhất là không có lấy một hụm nước. Mệt chỉ chực ngất đi, mà không dám để ngất. Phải giữ vững tinh thần cho các đồng chí thương binh. Phải luôn luôn quan sát, qua khói đạn, đất bụi mịt mù, nhìn những khoảng đất mà qua mấy ngày, hình dạng đã thay đổi hẳn rồi.

Gọi điện thanh, cứ thấy đài đối hỏi lại mãi. Thôi chết, khản mất giọng rồi! Mắt cứng như châm kim, họng khô như hơ lửa. Không nói được nữa thì liên lạc thế nào.

Phải lấy mảnh đạn, đái, uống một hơi.

Giọng lấy lại được dần dần. Lại tiếp tục gọi pháo. Vị trí A1 của ta vẫn vững, với bốn thương binh, một chiến sĩ bộ đàm, một chiếc máy trận trước lấy được của địch!

Mùi nhận được lệnh xuống núi, tìm đột phá khẩu mới mở, gặp đoàn trưởng.

Rời vị trí chiến đấu... Mùi nói rõ với anh em thương binh. Anh em không muốn để Mùi đi, vì những ngày đêm vừa qua đã gắn chặt mấy người với nhau. Mùi giải thích kỹ, quyết tâm chấp hành mệnh lệnh. Anh em cũng hứa với Mùi là giữ vững trận địa. Toài ra đường hào. Mùi phải ôm cái máy đằng trước. Đạn nổ, cứ phải nằm sấp lên máy, để mà bảo vệ nó. Lại phải qua bãi bằng. Đợi lúc đạn đang rót vào gần lô cốt giặc, nó thế nào cũng phải chúi xuống, Mùi ù té vượt qua. Mỗi loạt đại bác lại tiến được một quãng. Chừng nó thò súng lên, lại nằm xẹp xuống hố bom.

Tìm được đột phá khẩu số hai, đến hầm đoàn trưởng. Quanh đoàn trưởng, tám chuyển đạt viên thương vong hết. Chính đoàn trưởng cũng mang chiếc băng trắng loang máu, quanh đầu.

Đồng chí cán bộ ấy, vẫn cứ như không, hỏi Mùi tỉ mỉ về tình hình và địa thế, bảo Mùi mở máy báo cáo về Bộ tư lệnh...

Mùi sung sướng vô cùng, khi nghe thấy pháo nổ từ những vị trí mới, rồi những đợt xung kích liên tiếp tiến lên.

Rồi những cáng thương binh xuống:

- Lấy lại cả trận địa cũ rồi, anh Mùi ạ!

Sướng quá!

Đăng bởi Quang Hưng (nguồn “Báo cáo, liên lạc vững” – NXB QĐND) 

0 comments:

Đăng nhận xét