24.7.25

Các chị giao thông

Cố Cục trưởng Hoàng Đạo Thúy

Trong kháng chiến, những tỉnh chịu đựng nhất, như Hưng Yên, Thái Bình, rồi Sơn Tây, Bình - Trị - Thiên, Quy Nhơn, Phan Thiết, cả Chợ Lớn - Sài Gòn, bị giặc chiếm đóng gần khắp, có khi khắp cả. Lúc ấy, thì con đường, con sông, thành ra những vách ngăn chặn, những sợi dây ác nghiệt của một cái mạng nhện độc địa, trong đó còn nổi lên những cái nhọt, cái ung, như Quỳnh Lang.

Giặc khoe khoang, vội bôi màu vào những khoảng trên bản đồ nước ta, bao vây những vùng ấy bằng những lô cốt, boong-ke, bằng vòng đai trắng. Trong vòng đai, chúng càn đi quét lại, có khi bằng hàng chục tiểu đoàn, hay đóng đanh vào những đồn, bốt, ăn sâu vào bằng những tháp canh, điếm gác, những tổ chức ngụy quyền. Đem hàng mấy vạn quân đội, vây một, hai, ba vòng, thít dần lại, để giết chóc. Vươn những cánh cung ghê rợn, rồi khép lại. Bắt đầu, giăng ngang từ bờ đê, đẩy dần xuống bể, hay từ trong đánh ra, dồn dân ra bờ sông, trong khi tàu chiến lớn bé quấy nước đục ngầu.

Nhưng địch đi qua, các khu ta lại mở; nó tràn đi đằng trước, khu tự do nổi lên đằng sau. Trên những đám gạch vụn tro tàn, ở lại vẫn có dân quân ta độn thổ; có khi trong một xã ra mặt phản động, vẫn còn có những tấm lòng vàng son.

Rồi xã đội, huyện đội, vẫn họp lại, đại đội và tiểu đoàn, quân vẫn hoạt động; rồi một đêm, mấy trung đoàn, một đại đoàn tiến vào. Cơ sở bên trong, sức mạnh bên ngoài, đã biến đất địch chiếm ra đất ta, bóp chặt những đồn lũy của chúng nó lại.  Một giọt máu nhỏ xuống đất, nảy lên những lực lượng phi thường tốt tươi.

Cái gì đã chắp nối các lực lượng lẻ tẻ, chọc vòng đai, đi đến Trung ương, đón lãnh đạo về.

Đó là những người giao thông của chúng ta, trong đó là những đồng chí nữ giao thông viên của chính quyền địa phương, của đoàn thể, của bưu điện, của quân đội.

Điển hình, là một chị giao thông Hưng Yên, giữ liên lạc từ Hưng Yên sang Hà Đông, bị bắt bảy lần, bị tra tấn thảm khốc, nhưng không xưng gì cả, không mất công văn một chuyến nào.

Chị Phi đưa một cán bộ chuyển đạt đi truyền lệnh. Trên đường 39 miền Tiên - Duyên - Hưng, Thái Bình, khác nào một sợi chỉ căng trên chậu nước, mà gặp ngay một tiểu đội ngụy binh. Đồng chí nam giới đã luống cuống. Phi bảo, anh cứ đi trước, tự nhiên, để tôi đi sau. Đến chỗ gặp bọn ngụy, anh cán bộ nghe thấy chị giao thông nói giọng ấm áp:

- Ra tỉnh, thì anh mua cho em một bánh xà phòng thơm nhé!

Một lần khác, tình hình thật căng thẳng, không còn đường nào đi nữa. Chị Đong giắt lệnh vào mái tóc, kiếm đâu được gánh chè, gánh qua giữa thị xã, bằng con đường phố chính, ngay trước mũi thằng tỉnh trưởng. Lệnh chị mang, đã chuyển được kịp thời.

Ban chỉ huy Trung đoàn sớm dậy, nhìn một vòng, tất cả bốn phía đều có hiệu báo địch đến. Mình lộ mất rồi! Chúng nó giữ được bí mật hành quân! Đồng chí tham mưu trưởng gọi một chị, trao cho phong thư:

- Đồng chí cầm thư này sang sông, đưa cho đơn vị bên ấy. Chúng tôi chắc rằng, đồng chí mà còn, thì thư này được đến nơi. Đồng chí đi.

Chị cầm lấy công văn, ra một chỗ khuất, giấu kín.

Hôm ấy mặt trời chưa lặn, bộ đội ta trong đánh ra, bên kia sông đánh sang. Mấy chỗ, vòng vây địch bị toạc. Bộ đội bạn sang sông, có cả chị giao thông đi theo.

Thế là chị vẫn còn, chị đã hoàn thành nhiệm vụ, công văn đã đưa được đến nơi.

Chị không kể, mà cũng không ai dám hỏi xem chị đã vượt những khó khăn, hy sinh như thế nào, để bảo đảm được kế hoạch tác chiến của đơn vị.

Ở đây, không nói rõ tên chị là gì. Những người anh hùng - không gọi là anh thư - như chị, dân tộc ta vinh dự có rất nhiều. Các chị đã hy sinh tất cả vì nhân dân.

Chúng ta tưởng nhớ những chị đã hy sinh trong khi làm nhiệm vụ, chúng ta chúc những chị đã chiến đấu anh dũng, ngày nay được dự phần xứng đáng trong hạnh phúc xã hội chủ nghĩa, con con, cháu cháu các chị được sung sướng lâu dài.

Đăng bởi Quang Hưng (nguồn “Báo cáo, liên lạc vững” – NXB QĐND) 

0 comments:

Đăng nhận xét