26.7.25

Một sáng tác mỹ thuật

Cố Cục trưởng Hoàng Đạo Thúy

Giặc ra đóng Hoà Bình, đường số 6 của ta bị cắt, nhưng đường số 6 cũng trở thành con đường sống mái của giặc.

Quân ta ở kín hai bên đường. Làm thế nào mà nói được với nhau. Cố nhiên là có vô tuyến điện, là có chuyển đạt viên dù sao cũng vẫn len lỏi được, có lúc đi hàng chuyến đạn mấy mươi tấn còn được nữa là!

Nhưng phải giữ liên lạc từng giây, từng phút.

Phải đặt đường dây điện thoại.

Trung đội khai hội dân chủ, phát huy sáng kiến và hai tổ được nhận nhiệm vụ ra đường.

Bao nhiêu chỗ ngọn cây giao nhau trên đường, chúng nó chặt hết cây rồi. Có họa là chim thì mới bay qua được. Chỉ còn một cách độn thổ. Ừ thì độn thổ.

Tổ A về tìm sắt làm cái thuốn, thuốn qua đường. Phải nhẫn nại lắm mới được. Thuốn có dễ đâu, gặp phải tảng đá, là nhọc. Đất tòi ra thì phải rải quần rải áo mà hứng từng mảy một, không có thì lộ. Con đường dây thuốn qua như vậy, dùng được một thời gian.

Tổ B thuốn không nổi, vì gặp phải quãng đường xương xẩu quá. Phải xẻ đường vây. Bao nhiêu chăn, bao nhiêu ni-lông phải động viên ra hết. Bắt đầu đào từng đoạn, gỡ ra từng hòn đá. Mỗi hòn đá phải xếp một chỗ cẩn thân, mặt nào lên trên, mặt nào xuống dưới, không có thì đến lúc đặt lại, chúng nó nhìn thấy mặt đá mới, chúng nó biết ngay mất. Đất tở đến đâu, phải lấy thìa mà xúc, đổ lên chăn. Lúc đặt dây xong, lại lèn đất, xếp đá dăm lại, đúng như nguyên xi. Từng bụi cỏ bên đường, còn phải lấy được mà trải cho ra vẻ tự nhiên nữa. Hoàn thành rồi, lại còn phải trang trí: xúc cứt trâu, cho vào ống bương, rỏ xuống đường như là trâu ỉa. Còn nâng mức kỹ thuật hay mỹ thuật cao hơn nữa, lấy dép cao su in một vết lên bãi cứt, y như là có bánh xe ô tô đã đi qua rồi ấy.

Hoàn thành, bao nhiêu cặp mắt ngắm nghía, rọi đèn chiếu theo góc thẳng, góc tà, xem thật hệt con đường cũ chưa. Còn có cái gì sơ suất nữa không. Bao nhiêu công việc tỉ mỉ ấy đều phải làm trong khi cứ nơm nớp có xe giặc đi đến.

Cuối cùng, mọi người đều phải công nhận rằng đây là một sáng tác mỹ thuật, tuyệt tác.

Nhưng đến một lúc, chúng nó dùng máy điện dò đường, dây thuốn và dây mạch đều bị phát giác cả.

Trung đoàn lại chỉ thị hai tổ lên đường, phát động thi đua, lập lại liên lạc. Thi đua, nhưng lần này hai tổ họp bàn với nhau.

- Nó dùng máy khoa học, thì mình hết cách.

- "Hết cách" không có trong tự vị của Quân đội cách mạng, đặc biệt là trong ngành ta.

- Đúng đấy! Ta đào sâu suy nghĩ, khoa học thì cũng phải phục tùng con người.  Với tinh thần cách mạng, chúng ta nhất định khắc phục được ráo. Nhưng khắc phục thế nào? Nghĩ chưa ra; hội nghị đành tạm thời giải tán, để cá nhân suy nghĩ đã, rồi tối họp lại.

Buổi họp tối, quả thật có được ý kiến mới? Dùng dây đồng, nó không phát hiện được. Chỉ có dây đồng thì không có cao su bọc. Phải hy sinh mấy cái ruột xe đạp mà bọc.

Nhưng lại có ý kiến tài tình hơn. Dùng dây đồng, mới là một cách lấy khoa học trị khoa học. Phải lấy trí cách mạng mà trị trí đế quốc mới được. Thế nào?

Thế này: ta thuốn, làm một đường dây dưới sâu, ngụy trang thật kỹ. Thế rồi gần mặt đường ta làm một đường dây nữa. Đó là đường dây hy sinh, nhưng cũng làm kỹ. Nó đi dò, tất nhiên là dò được. Nó dứt đường trên của mình đi, thì dứt đi.

Địch lại dò đường. Nó phát hiện ra thật! Nó dứt lấy dứt để, miệng sà-lù, cu-soong, rồi đi, yên trí là đã cắt đứt được mạng liên lạc của ta ở chỗ ấy rồi.

Nhưng dây dưới của ta vẫn cứ an toàn làm việc.

Thế là cái trí của ta đã thắng được cái trí của chúng nó, quan liêu và hời hợt.

Đăng bởi Quang Hưng (nguồn “Báo cáo, liên lạc vững” – NXB QĐND) 

0 comments:

Đăng nhận xét