Cố Cục trưởng Hoàng Đạo Thúy
Đồi 836 ở phía bắc Điện Biên, cách cứ điểm địch tám trăm
thước.
Ta đặt ở đó một tổ quân báo, có hai tiểu đội bộ binh bảo
vệ. Bảo đảm thông tin, là tiểu đội phó điện thoại Tý, chỉ huy một chiến sĩ mang
cái tên ngoáo ngổ là Ọp. Từ vị trí về tiểu đoàn, có một cặp dây, truyền tin
quan sát.
Địch phát hiện vị trí quan sát của ta, nó tiến công. Chúng
ta dựa vào chiến hào, đánh lại. Tý bảo Ọp:
- Lúc này đường dây truyền tin chuyển thành đường dây
bảo đảm chiến đấu. Chúng ta phải bảo vệ máy, bảo vệ đường dây, hoàn thành nhiệm
vụ.
Địch tiến công ba đợt, đều bị đánh lui. Chúng nó rút xuống
chân đồi và gọi pháo bắn. Đạn đại bác nổ rầm rầm, cây cối đổ ngổn ngang. Tý bị
thương ở mắt. Gọi điện thoại để báo cáo về tiểu đoàn, thì dây đứt mất rồi.
Trung đội phó bộ binh, nhìn thấy địch đang bò lên, hạ
lệnh cho Tý:
- Dây đứt hết rồi, đồng chí đem máy về đơn vị đi thôi.
Nhưng Tý nài:
- Đồng chí cho tôi đi nối lại đường dây. Dù sao nhiệm vụ
của tôi cũng là bảo đảm liên lạc!
Tý và Ọp ôm máy lao xuống đồi nối dây, thì gặp ngay một
mũi bí mật của địch, định vòng sau đồi đánh lên. Ọp quay ngay lại báo cáo, nên
ta kịp thời đập gãy mũi nguy hiểm đó.
Dây đứt đến hai mươi quãng, thiếu hẳn bốn trăm thước.
Nối nửa giờ xong, Tý đặt máy ở lưng đồi, báo cáo tình hình về tiểu đoàn và nhận
chỉ thị:
"Trung đội phải chiến đấu đến cùng. Tiểu đoàn gửi
lời khen cả trung đội và hoan nghênh các đồng chí thông tin. Tiểu đoàn tiếp viện
ngay".
Nhận vừa xong, thì pháo lại bắn đến dồn dập. Cả đạn cối
nữa. Dây lại đứt. Phải co máy xuống đặt ở chân đồi. Tý ra lệnh cho Ọp:
- Dây ngắn rồi, tôi phải chuyển làm chuyển đạt. Đồng
chí có nhiệm vụ giữ máy ở đây, nhận chỉ thị của tiểu đoàn. Chú ý: địch có thể
đánh từ phía Nà Hy sang. Trong bất cứ trường hợp nào, đồng chí cũng phải bảo đảm
lấy được đường liên lạc.
Tý phi lên, qua đám đạn khói mù mịt, cây, đá cồng kềnh.
Đến nơi, trung đội đang ở vào tình trạng khó khăn, nhiều đồng chí đã hết đạn.
Tý chuyển lời khen của tiểu đoàn và báo tin tiếp viện. Mọi người đều phấn chấn,
tập trung lựu đạn để diệt đợt xung phong thứ năm của địch.
Tý không biết mệt với đau là gì nữa, xuống đón đại liên
và đạn, lựu đạn lên.
Đợt xung phong thứ năm bị đánh rụi.
Đạn đại bác lại nổ. Tại Tý điếc mất rồi, đầu choáng váng;
nhưng gặp hai điên thoại viên mới đến tăng cường, Tý bình tĩnh chia đoạn cho họ
đi nối dây ngay. Nhận được động viên lệnh của trung đoàn, Tý một lần nữa lại
lên.
Trung đội phó đã hy sinh, nhưng người không ngã, mắt vẫn
trừng trừng nhìn vị trí địch.
Tý uất lên, hô to cho anh em nghe rõ động viên lệnh. Đợt
xung kích thứ sáu và thứ bảy của chúng nó đều bị dập dưới lòng phẫn nộ của anh
em còn lại, xác địch ngổn ngang cả trước công sự, lẫn khắp sườn đồi.
Trời tối, địch bắn thưa dần. Trận đánh kết thúc. Không
nghỉ ngơi tý nào, Tý lập tức đặt lại dây lên vị trí, kiểm tra các đường tiền
tiêu.
Đăng bởi Quang Hưng (nguồn “Báo cáo, liên lạc vững” – NXB QĐND)
0 comments:
Đăng nhận xét