24.7.25

Lưới thông tin nhân dân

Cố Cục trưởng Hoàng Đạo Thúy

Khu tự do trong vùng địch hậu, rộng có mười một cây số. Thế mà, trong đó từ chính quyền nhân dân, công an, bộ đội, cho đến tổ chức đoàn thể, không thiếu thứ gì. Chợ họp đông, giữa ban ngày; tối đến, văn công, lửa trại, họp học tập.

Trên bản đồ của mấy thằng đồn trưởng, các đồn xung quanh, cái khu hình quả trám, tô bút chì đỏ ấy, như chọc vào mắt chúng nó. Phi cơ đã đến thả bom năm bảy dạo, nhưng, góc ruộng, dọc đường, đều có hố cá nhân; vừa có tiếng ù ù, thì gà chíp chíp gọi con vào bờ tre, trâu cũng xuống hầm, cánh đồng bát ngát lặng ngắt. Bom nổ thì đã đành, nhưng thế nào cũng có mấy quả tịt ngòi. Thế là hôm sau, ình oàng trên đường cái, khối thằng chết. Địch cũng rút kinh nghiệm, không tiếp tế mìn cho du kích bằng lối ấy nữa.

Chỉ còn đánh chọc hẳn vào giữa khu. Đã cẩn thận giữ bí mật. Lúc tập họp, lính tráng của chúng mới biết là đi càn. Thế mà đi một mũi, hai mũi, mấy mũi đi nữa, vào cũng chỉ thấy đồng không mông quạnh. Điên tiết lên, đốt nhà, phá lúa, phá được mấy mảnh thì mỏi chân, mà thỉnh thoảng lại có thằng rống lên một cách khủng khiếp vì những bàn chông có ngạnh.

Liều mạng, đánh sâu vào, thì đánh được đấy, có ai ngăn trở gì đâu, nhưng đi đâu cũng chẳng thấy bóng người nào cả, chỉ thấy tiếng trống thùm thùm ngay sau lưng.

Đánh trở ra, nhưng ra mới là cái việc khó; vô số thằng vào thì đi hai chân, nhưng ra thì lại được nằm cáng.

Cơn cớ là như thế này:

Đối diện đồn đằng đông có cây sung cao, xóm ở sát đồn phía Đoài cũng có cây đa cổ thụ. Những cây này biết nói cả. Bà con từ xa, cứ nhìn cây là đủ biết, cái cành cây như mào gà ấy, nó ngả về phía nào là Tây đi về phía ấy đấy.

Đến lúc chúng nó tiến sâu vào, chỗ trực tiếp gặp nó thì nổi trống. Trống là gấp nhất, nghe thấy là ai xuống hầm, xuống ngay, ai đi bố trí, bố trí ngay. Chỗ nào nghe thấy trống thì rung chuông. Thấy tiếng chuông là biết rằng Tây còn ở làng bên cạnh, ta còn tranh thủ làm được đôi việc. Nơi nghe thấy chuông thì hạ mõ. Tiếng mõ báo cho đồng bào hay rằng Tây còn ở cách ít ra là hai làng, nghĩa là vẫn có thể ra đồng, đi làm như thường; có nghe thấy chuông mới phải về chuẩn bị.

Ấy cứ như thế.

Như thế, mà giặc đi đến đâu, cũng chỉ nghe thấy trống, không trông thấy người. Tạt ra hướng nào cũng thế cả, cứ quẩn trong những tiếng trống, tiếng chuông, tiếng mõ, không hiểu đầu đuôi xuôi ngược ra thế nào, tức lên, sặc máu, chân cứ chọc vào chông.

Đêm thì có tù và. Tiếng tù và âm u, tiếng mõ rỏ giọt; với địch thì tẻ ngắt hay rùng rợn, nhưng với đồng bào, thì dù em bé tý cũng biết những tiếng ấy nói gì, những tiếng ấy thông báo tình hình địch, kêu gọi bà con cảnh giác.

Đăng bởi Quang Hưng (nguồn “Báo cáo, liên lạc vững” – NXB QĐND)

0 comments:

Đăng nhận xét