Cố Cục trưởng Hoàng Đạo Thúy
Trong chiến dịch Tây Bắc, Sông Lô chuẩn bị đánh Gia Hội.
Gia Hội là một đại đồn, phía tây Nghĩa Lộ. Binh lực đầy đủ, có cả hầm ngầm. Tây
Gia Hội là vị trí Tú Lệ. Chúng nó vừa cho cả một tiểu đoàn dù thuộc địa nhảy xuống
đó. Trước sau yểm hộ cho nhau, thật là vững chắc.
Kế hoạch thông tin đã xong, phân công tỉ mỉ rồi. Nhưng
mạng chưa toả, mà cả đồn Gia Hội đã ù té chạy.
Vô tuyến điện của chúng nó tốt lắm. Nghĩa Lộ, Pú Chạng
đổ, là Gia Hội de rất kịp thời.
Bực quá, nhưng không có thì giờ bực. Bộ đội chuyển sang
truy kích. Vừa truy kích, lại vừa chuẩn bị chiến đấu, vì phía trước là Tú Lệ,
có cả một tiểu đoàn dù tinh nhuệ nổi tiếng. Tú Lệ cộng với Gia Hội, thì lực lượng
lớn lắm đấy.
Vượt ba mươi cây số núi rừng. Bộ binh thót lên nhẹ nhàng.
Trợ chiến cố nhiên là khó hơn, nhưng chủ yếu vẫn là tiến thôi. Thông tin cũng
phải rược, nhưng vừa rược lại vừa tổ chức mạng truy kích, để phục vụ chỉ huy truy
kích. Cái chiến thuật này chưa đưa ra nghiên cứu và diễn tập kỹ càng lần nào.
Phải đối phó ngay, ngần ngừ không được nữa. Tiểu đội
1, thả dây từ Ban chỉ huy trở đi, không được chậm hơn đại đội tiền vệ. Tiểu đội
2, vác sừng bò lên vai, dông lên trước nữa, rải đón đường ở đoạn trên.
Lúc này dây của trung đoàn chưa nhiều nhặn gì, chuyển
được lên độ 10 cây số. Hình thành một cái mạng kiểu cách cũng lạ. Tiểu đội dây
nào vượt lên trên thì cứ đặt máy đợi đó, tổ hợp cầm tay, giơ sẵn ra đường, chờ đồng
chí đội trưởng tiền đạo đến nơi, để đồng chí ấy báo cáo về Ban chỉ huy. Ban chỉ
huy mà di chuyển, thì tất cả đường dây phía sau, phải bóc ngay, quấn lập tức, rồi
hộc tốc dốc gan chạy vượt cả trung đoàn, lên tận đầu, lại rải dây, lại đặt về
phía trước, lại mắc máy, giơ tổ hợp đón. Thế là hậu quân thông tin luôn luôn
chuyển thành tiền quân, các đơn vị vượt lên trước luôn luôn báo cáo được với
Ban chỉ huy và Ban chỉ huy ấy nó cũng cứ luôn luôn di chuyển được về phía trước.
Cứ như thế, đến gần Tú Lệ. Cán bộ thông tin vừa chạy vừa
lấy ý kiến cán bộ tác chiến, để chuẩn bị kế hoạch đánh Tú Lệ. Một tiểu đoàn dù
với một đại đội chiếm đóng vừa đâu!
Đã gần đến Tú Lệ. Trinh sát báo về: Tú Lệ cũng chạy nốt
rồi!
Đâu lại thế? Tiểu đoàn dù tinh nhuệ! Thế à?
Chúng nó chạy đi đâu? Dù mà chạy, thì cũng chỉ có cách
chạy bộ, chớ chạy đằng giời được à? Trước mặt, chỉ có tiểu khu Ít Ong, nhưng xa
tám chín mươi cây số, ở tận bờ sông Đà cơ mà. Có phải đường ô tô đâu.
Lệnh: tiếp tục truy kích!
Đã có đà rồi, dây phía sau, bóc mau, cuộn mau vác và
chạy mau, vượt lên mau. Cứ như thế.
Các đồng chí cấp dưỡng thông tin cũng gánh nồi, gánh
chảo truy kích với đơn vị. Nhưng một đồng chí, lúc bé có đi xem hội chùa Keo, nảy
ra ý kiến, vừa truy kích vừa làm cơm, chia làm nhiều bếp nhỏ đặt trong quang gánh,
vừa đi vừa đun. Cơm chín nắm ngay, giơ ra cho anh em vác dây đi qua đón lấy, vừa
chạy vừa "ngoạm".
Trừ các đồng chí trinh sát, còn thì không ai còn nhìn ra
hai bên đường nữa, đèo, rừng, suối, bản, không biết. Có họa, chỉ có đôi chân là
có cảm giác.
Ngày thứ hai, một trăm hai mươi cây số rồi. Chúng mày
chạy đằng giời. Ít Ong bị phá, tàn quân giặc lóc nhóc sang bên kia sông Đà.
Tối hôm ấy, anh em ngủ lịm. Nhưng cũng có anh thức lủng
củng, suy nghĩ. Thế thì chiến thuật thông tin điện thoại hai hôm vừa qua, là
chiến thuật gì?
- Chiến thuật truy kích chứ còn gì nữa. Nói nôm na, thì
nó là chiến thuật... con sâu đo!
Đăng bởi Quang Hưng (nguồn “Báo cáo, liên lạc vững” – NXB QĐND)
0 comments:
Đăng nhận xét