Đặng Trường Lưu
Điệp khúc
sớm chiều ca ngợi mùa xuân
Ơi cung
đàn đường dây đất nước
Mặt trời
đỏ hôn lên chùm sứ bạc
Mỗi chùm
hoa là một mặt người.
Mỗi chùm
hoa là một mặt trời
Bình minh
chảy suốt chiều bán đảo
Để một thời
chúng ta chiến đấu
Còn nở hồng
trên nấm mộ các anh.
Để đất
đai này là đất đai xanh
Ta đã qua
bao cánh rừng tuổi trẻ
Bỗng một
ngày như dòng sông gặp bể
Ta gặp lại
ta một thuở ban đầu.
Một thuở
vô tư, một thuở gian lao
Ta tạc
mình trên từng thân cột
Bẻ nửa nắm
cơm, chụm chung mồi thuốc
Lòng bỗng
dưng như sợi dây rung.
Lòng ta mắc
võng lại cánh rừng
Ngày sum
họp vẫn cùng nhau hát
Tên bè bạn
cứ sóng về khao khát
Điệp khúc
này chuông điện thoại dư âm.
Những đường
dây trên đỉnh núi dòng sông
Chảy dọc
cùng lịch sử
Mỗi khoảng
cột mấy khoảng đời chiến sĩ
Sợi đồng,
sợi thép mãi ngân vang.
Sẽ kể về
các anh người lính dây trần
Vai gùi nặng
chân đạp qua chia cắt
Nối nhớ,
nối thương, nối Nam, nối Bắc.
Điệp khúc
này trầm bổng giữa mênh mông
Điệp khúc
này anh có thấy không?
Đăng bởi Quang Hưng (nguồn “Ký ức Cựu chiến binh Thông tin liên lạc - Tập 2”)
0 comments:
Đăng nhận xét