Phạm Phú Nhân
Nhớ một thời Trường Văn hóa Binh chủng Thông tin
Một viên
phấn trắng cầm tay,
Lời anh
không hát mà hay vạn lời
Bởi trong
sắc trắng ngời ngời,
Đến gian
truân cũng tuyệt vời gian truân
Đến trăng
sao cũng rất gần,
Không
gian "hình học" mà rằm lung linh;
Ai từng
chia lửa bình minh
Để qua
lăng kính nắng sinh cầu vồng...
Bao điều
thần thoại mênh mông,
Một viên
phấn với sắc hồng bàn tay;
Hạt trội
hạt lắng sông đầy,
Cho bồi
bên lở cho xây bên bồi!
Ơi viên
phấn trắng ngời ngời,
Trải bao
nhào nặn nên đời thản nhiên
Tạc mình
vào sắc bảng đen,
Thân mòn
vẹt vẫn lành nguyên sắc màu!
Chợt nghe
gió thoảng qua đầu,
“Không
vôi sao thể đỏ trầu ngàn năm”;
Phấn mang
sắc trắng vôi đằm,
Bẻ đôi ra
vẫn chữ Văn chữ Lòng...
Tình yêu
đồng đội mênh mông,
Một viên
phấn với sắc hồng bàn tay;
Anh chia
cho khắp bạn bầy,
Tình
thương và những cánh bay rộng dài...
Giản đơn
một sắc trắng ngời
Mà giàu
có nhất đấy,
Người yêu
ơi!
Trường Lâm, ngày 18/11/1976
Đăng bởi Quang Hưng (nguồn “Miền ký ức không phai”)
0 comments:
Đăng nhận xét