Anh Lê - tặng cô giáo Trường Văn hóa Thông tin
Có một lần
- Hồi ấy anh hỏi em:
Cô giáo của
anh bao giờ lên bục giảng?
Em bối rối,
ngượng tìm câu chuyện lảng
Mắt trả lời
gợi muôn nỗi xa xôi...
Bao năm
trôi đi, kỷ niệm cũng qua rồi
Mùa phượng
thay hoa bao lần hồng mặt đất;
Những
chuyện đùa vui đã thành sự thật
Em đâu
còn là cô giáo của riêng anh!?
Mơ ước
ngày xưa thơm mát trong lành
Theo suốt
tháng năm, suốt mùa phượng nở
Anh đã đi
xa và anh còn nhớ
Mỗi bức
thư về vẫn nhắc chuyện hôm qua
Anh gọi
nghề em là nghề “chăm hoa”
Đôi bàn
tay em - đôi bàn tay gieo hạt
Em gieo
mãi hạt vàng trên cát
Cho mỗi
chồi mầm thành một sức xanh non
Vun đắp
mai sau rừng hạnh phúc vẹn tròn...
Phải chi
chiều nay anh được về dự lớp
Để chứng
kiến những phút giây hồi hộp
Nét chữ
đơn sơ như gợi nhớ điều gì
Và giọng
giảng bài như nói với người đi...
Tay em
run run mở từng trang giáo án
Dòng chữ
chưa quen ngập ngừng trên bảng
Em nghe
tim mình cũng rạo rực xôn xao
Như anh gọi
em - Cô giáo - hồi nào
Chiều hôm
nay anh đang đi về đâu?
Có biết
chăng em lên lớp lần đầu
Em gửi
tình em trong bài giảng
Để nói với
người em đợi “rất là lâu”!
Đăng bởi Quang Hưng (nguồn “Miền ký ức không phai”)
0 comments:
Đăng nhận xét